Chuyển nội dung bài thơ ánh trăng thành câu chuyện

      48
๑๑۩۞۩๑๑...hackxuvip.com...๑๑۩۞۩๑๑ > VI - ♥ không khí IT ♥> 27 - Ebook Tổng hợp - SÁCH GIẢI FULL> công nghệ Xã Hội> Văn học Lớp 9

Bạn đang xem: Chuyển nội dung bài thơ ánh trăng thành câu chuyện

*

Chuyển bài bác thơ ánh trăng thành câu chuyện

Bạn vẫn xem: gửi nội dung bài xích thơ ánh trăng thành câu chuyện

Tìm kiếm nhà đề bài viết ở đây trước khi hỏi TTB -Tìm bởi tiếng việt gồm dấu càng bao gồm xác-Ví Dụ:Đánh vào Hwang mày ri để tìm truyện tác giả này
$$**=====DS chuyện tranh Online=====**$$$$**=====Truyện Tranh new Đang Update=====**$$
KHÔNG xem ĐƯỢC ẢNH truy tìm CẬP ĐỔI DNS CLICK VÀO ĐÂY

*

Xem thêm: Nguyên Nhân Khiến Màn Hình Ipad Mini Bị Giật Cực Đơn Giản, Màn Hình Ipad Bị Giật

*

*

Chuyển bài bác thơ ánh trăng thành câu chuyệnMột câu chuyện không bao giờ quên suốt một đời người. Thuở nhỏ, cuộc sống đời thường của tôi rất nặng nề khăn, mái ấm gia đình ngèo khó, bởi vậy từ siêu nhỏ, từng đêm tôi theo cha đi đặt lờ, chụp lưới ở ngoại trừ đồng, hôm thế ra sông...Rồi khi lớn, theo tiến gọi của sông núi tôi tham gia vào quân đội. Các đêm đóng quân vào rừng ghi nhớ nhà, chỉ bao gồm vầng trăng là bạn. Trăng è cổ trụi, hồn nhiên, gần cận với vạn vật thiên nhiên cây cỏ. Suốt mười mấy năm chiến tranh, trăng đang trở thành bạn của mình tự dịp nào tôi ko hay, cứ ngỡ rằng mình sẽ không bao giờ quên được vầng trăng chung thủy đó... Đất nước hoà bình, tôi theo gia đinh, về thành phố sinh sống. Cuôch sống ở tp ồn ào, náo nhiệt. Với đặc biệt, ban đêm ở thành phố ngập tràn ánh đèn điện, và hình như sự tràn đầy của ánh sáng của đèn đêm đã làm tôi gạt bỏ vầng trăng xưa, gạt bỏ ánh trăng đầy kỉ niệm. Bỗng, đèn điện đột nhiên tắt, phòng buyn-đinh buổi tối om, tôi vội bật tung của sổ, hốt nhiên tôi phát hiện lại vầng trăng năm xưa. Ngửa khía cạnh lên nhìn mặt, tất cả cái gì rưng. Hồ hết hình thời xưa hiện về: đồng, bể, sông, rừng...những hình ảnh ngậo trang kỉ niệm. Tôi khóc, nhưng mà trăng thì cứ thế, trăng vẫn yên ổn lặng, trăng cứ tròn, trách chi kể vô tình như ta...---------------Tôi từng là 1 trong người lính trưởng thành và cứng cáp trong chống chiến, tôi từng nạm sứng bảo đảm an toàn cho cuộc sống của những người dân thân cùng giành hòa bình cho dân tộc. Đó là hầu như ngày tháng thật sự khó khăn nhưng cũng thiệt sự ý nghĩa sâu sắc đối cùng với tôi. Vị đó là hồ hết ngày tháng tôi cùng bè phái chiến đấu, cùng đồng chí sẻ chia những đau khổ cũng như những niềm vui của cuộc sống thường ngày nơi chiến trường.Tôi vẫn thường nhận định rằng đó là đều kí ức mà tôi sẽ mang theo suốt đời, đang khắc khoải trong tâm địa hồn tôi tuy vậy thực tại thì chưa hẳn vậy. Khi giang sơn được độc lập, tôi sống trong một hoàn cảnh mới, trước guồng quay của cuộc sống tôi trong khi quên đi phần nhiều kí ức xưa của mình, khi bang hoàng nhận biết thì chỉ gồm lại sự chua xót, day xong xuôi khôn nguôi.Tôi sinh ra và phệ lên bên trên một vùng quê nghèo, nơi con người sống đoàn kết, chan hòa cùng với thiên nhiên. Cuộc sống thường ngày của tôi nối liền với không gian của sông nước, rừn núi. Lúc đã trưởng thành và cứng cáp hơn rồi thì tôi quốc bộ đội, vào mặt trận cuộc sống vô cùng nặng nề khăn, thiếu hụt thốn. Người duy nhất luôn luôn ở bên tôi chhia sẻ những bi hùng vui muộn phiền, fan luôn sát cánh đồng hành cùng tôi trong số cuộc hành quân thâu đêm, đó chưa hẳn ai không giống mà chính là vầng trăng:“Hồi nhỏ sống cùng với đồngVới sông rồi cùng với bểHồi chiến tranh ở rừngVầng trăng thành tri kỉ”Cuộc sống của tôi luôn gắn liền với trường đoản cú nhiên, gần như kỉ niệm tuổi thơ, kỉ niệm của các ngày đánh nhau cũng nối sát với phần đa hình hình ảnh bất tử ấy của từ nhiên. Tôi chưa khi nào nghĩ rằng mình hoàn toàn có thể quên đi đông đảo kí ức, những người dân bạn sát cánh đồng hành trong ngày tháng đau buồn nhất ấy, tuy nhiên tôi đã có những lúc quên đi cuộc sống hồn nhiên, chất phác đáng nhớ tốt nhất của đời người ấy:“Trần trụi với thiên nhiênHồn nhiên như cây cỏNgỡ không bao giờ quênCái vầng trăng tình nghĩa”Chiến tranh qua đi, độc lập lập lại tôi trở về với cuộc sống thường ngày của mình, giờ đây khi thời nắm đã đổi thay, tôi cũng có thể có một cuộc sống mới với những biến hóa mới. Đó là cuộc sống đời thường nơi thành thị tấp lập, nối sát với cuộc sống thường ngày của tôi từ bây giờ không còn là sông, đồng, bể mà đó là rất nhiều ngôi đơn vị cao tầng, những hào bóng nơi đô thị ồn ào, tấp nập. Ngay cả vầng trăng tình nghĩa cũng trong khi trôi vào quên lãng, để khi đi bên trên đường, tôi và người các bạn tri kỉ ấy thốt nhiên chốc trở thành những người dân dưng qua đường.“Từ hồi về thàn phốQuen ánh điện cửa ngõ gươngVầng trăng đi qua ngõNgỡ fan dưng qua đường”Đến hiện nay nghĩ lại tôi new thấy cái khoảng cách khủng khiếp mà không gian sống sở hữu lại, nó khiến cho con người vô tình quên đi phần lớn kí ức, đông đảo kỉ niệm và những người dân tri kỉ, đúng như lời nói “xa mặt biện pháp lòng”, phần lớn thứ ko ở mặt ta, không hề tác cồn đến cuộc sống đời thường của ta thường tạo nên một khoảng cách vô hình, khoảng cách ấy làm cho con người và phần nhiều kỉ niệm xa nhau, hình như cắt đứt trọn vẹn sợi dây liên hệ mật thiết trước đó.Tôi ko đổ lỗi hoàn toàn cho yếu tố hoàn cảnh sống cơ mà trách mình vô tình những hơn, tôi sẽ không quản lý được bao gồm mình, trong khoảng xoay của cuộc sống mới, tôi vô tình bị cuốn vào đó mà quên không còn đi đầy đủ kỉ niệm, phần đa tình nghĩa đã gồm trong vượt khứ. Để lúc những hào bóng của cuộc sống mới thốt nhiên tắt tôi new bàng hoàng nhận biết thứ đặc trưng mà mình đã vô tình lãng quên.“Thình lình đèn điện tắtPhòng buyn- đinh về tối omVội nhảy tung cửa ngõ sổĐột ngột vầng trăng tròn”Vào buổi tối hôm ấy, khi vẫn ngồi xem truyền ảnh thì thiên nhiên đèn năng lượng điện trong nhà vụt tắt, bóng đèn buyn- đinh tối om, theo kiến thức cũng rất có thể là bội phản xạ không có điều kiện, tôi gấp đến mặt cửa xổ cùng mở hai ô cửa ra. Lúc đó trong đầu tôi chỉ có cân nhắc là tìm chút ánh nắng từ bên ngoài, tuy nhiên tôi trù trừ chính cái mở cửa định mệnh ấy đã khiến cho những kí ức như dòng thác đàn chảy về trong lòng hồn của tôi, lưu ý cho tôi về rất nhiều kỉ niệm đã qua, cũng chính là lời kể nhở về sự việc vô tình của mình trong thời gian qua. Hình ảnh vầng trăng tròn xuất hiện thêm trước mắt khiến cho tôi tưởng ngàng, choáng ngợp và gồm chút gì đó đau đớn, day xong như nhận biết thứ vô cùng đặc biệt quan trọng mà bản thân lỡ lãng quên.“Ngửa phương diện lên nhìn mặtCó cái gì rưng rưngNhư là đồng là bểNhư là sông là rừng”Đối diện cùng với vầng trăng tròn, tôi như bắt gặp những kỉ niệm, số đông tình nghĩa đang qua trong thời hạn quá khứ, bởi vậy mà nhìn thấy vầng trăng tôi như trường đoản cú soi chiếu được sự vô tâm lạnh nhạt của chính bạn dạng thân mình, là khoảng thời gian rất ngắn tôi chợt phân biệt những ân tình, đều kỉ niệm vẫn tồn tại trong cuộc sống thường ngày của tôi, nhưng bằng cách vô tình tuyệt nhất tôi đã quên khuấy đi nó, để lúc này khi nhấn thức được thì tôi lại thấy khôn xiết đau đớn, xót xa. Tất cả những kí ức ùa về, đông đảo hình ảnh của tuổi thơ, những người bạn gắn thêm bó thân thiết, rừng, sông, bể cũng cũng dạt dào về bên như kể nhở đến sự vô tình của tôi.“Trăng cứ tròn vành vạnhKể chi tín đồ vô tìnhÁnh trăng yên phăng phắcĐủ đến ta đơ mình”Vầng trăng như biểu tượng của phần đông kỉ niệm, phần lớn tình nghĩa, ân tình. Tôi xót xa nhận ra rằng mọi tình nghĩa lúc xưa của vầng trăng vẫn vẹn nguyên, vẹn tuyền như cái vành vạnh của hình dáng của vầng trăng. Vầng trăng có theo chung thủy vẫn luôn bên tôi nhưng mà tôi lại vượt vô tình khi quên lãng đi người các bạn tri kỉ cùng biết bao nhiêu kỉ niệm. Ánh trăng trầm lặng không còn sinh đụng như xưa, sự yên lặng như chính bạn dạng án cáo giác sự vô tâm ghẻ lạnh của tôi, tôi giật mình phân biệt mình vẫn quên đi thứ thủy chung sâu nặng nhất của cuộc đời mình.Tôi đã thử nghiệm từng quên khuấy và được đánh thức dậy phần lớn phần kỉ niệm, thứ cảm xúc xót xa day hoàn thành ấy để cho tôi thức tỉnh, tôi ăn năn hận vì sự vô tình của mình, vày vậy chúng ta hãy sống tình nghĩa, với đừng khi nào quên đi hầu hết kỉ niệm, bởi đó là khoảng thời gian đáng lưu giữ của chúng ta.Tuổi thơ của tôi gắn bó với thôn quê, với phần lớn cánh đồng thơm hương thơm lúa chín, với loại sông êm đềm vị trí tôi tắm rửa mát số đông ngày thơ dại. Mỗi đêm, trên dòng chõng tre, bà thường nói tôi nghe bao mẩu truyện cổ tích ngọt ngào và lắng đọng dưới ánh trăng hiền lành hòa. Ánh trăng như người chúng ta thuở thiên thiếu, đã bự lên thuộc tôi vị trí làng quê thanh tịnh.Năm tháng ấy cứ yên ả trôi qua. Rồi đất nước bỗng lâm cảnh cuộc chiến tranh loạn lạc, tôi xuất hành chiến đấu theo tiếng gọi của quê hương. địa điểm rừng xa thanh vắng, địa điểm ranh giới mong mỏi manh giữa sự sống và dòng chết. Tôi nhớ làng quê, nhớ gia đình. Ngước lên ánh trăng trên cao, trăng tỏa sáng vơi hiền như muốn chia sẻ những nỗi bi tráng cùng tôi. Giữa cuộc sống đời thường trần trụi với thiên nhiên, cỏ cây, trăng như người các bạn tri âm tri kỉ, đã cùng tôi đi qua những ngay pk gian khổ. Chắc hẳn rằng tôi đã chẳng khi nào quên được vầng trăng tình nghĩa, vẫn luôn sát cánh đồng hành cùng tôi vào cuộc đời.Vậy mà, cuộc chiến tranh kết thúc, độc lập lập lại. Tôi về bên thành phố, phần lớn ngôi đơn vị ống san sát, những ánh đèn sáng cao áp, cuộc sống thường ngày đầy đầy đủ tiện nghi vật hóa học đã lôi kéo tôi. đông đảo kí ức năm xưa về làng quê với ánh trăng thanh bình, tôi đã dần dần lãng quên.Rồi một đêm hôm nọ, bỗng ánh sáng của đèn khắp tp vụt tắt, không gian trở nên ngột ngạt hơn. Tôi chuyển tay mở tung góc cửa sổ. Lạ thay, ánh sáng chiếu vào tôi dịp nào vơi mát làm cho sao, đó không hẳn là ánh sáng của đèn điện mát rượi ngày hè. Đó là ánh trăng - vầng trăng tròn vành vạnh tỏa sáng trên bầu trời đêm. Tôi cùng với trăng, phương diện đối mặt, quan sát nhau, thật lâu. Bỗng, trong tâm tôi tất cả cái nào đó rưng rưng, từng nào ký ức bỗng nhiên ùa về. Hình hình ảnh của hồ hết cánh đồng bao la, số đông dòng sông, các hồ bể, đa số cánh rừng cứ hiện hữu trong đầu tôi. Bao năm trôi qua, làn tóc tôi đang điểm hoa râm nhưng lại trăng vẫn không rứa đổi, vẫn tròn vành vạnh như thời điểm xưa. Trăng vẫn đứng lặng trên bầu trời trong xanh, tỏa sáng mọi nhân gian. Trăng vẫn như hóng tôi phía bên ngoài cửa sổ biết bao năm nay. Tôi đang quá bàng quan với trăng, sẽ vô tình quên đi phần đông kỷ niệm xinh tươi giữa trăng với tôi. Trăng cứ chú ý tôi, lặng lặng. Tôi đột nhiên giật mình. Sự tĩnh mịch của trăng cứ như 1 lời trách móc tôi, oán thù hận tôi vì chưng sao đã quên đi người chúng ta tri kỷ. Phải chăng tôi đã quá vô tình, sống nơi thị thành xa hoa giàu có mà đã quên béng đi tuổi thơ nghèo khó, quên đi người chúng ta đã gắn bó thủy chung mặt mình, gạt bỏ bao tháng ngày tuổi trẻ. Lòng tôi nghẹn đắng, giọt nước mắt như trực trào ra. Và tôi sẽ hứa, lời hứa hẹn thật lòng, khắc sâu vào đầu tôi, là không khi nào được quên đi ánh trăng – người chúng ta ân nghĩa, thủy bình thường đã gắn thêm bó thuộc tôi xuyên suốt thời thơ dại và cả chặng đường chiến đấu gian lao vất vả trong vượt khứ.