Home/ Môn Học/Môn Văn/đóng vai anh tuổi teen kể lại chuyện ngắn LẶNG LẼ SA page authority của Nguyễn Thành Long
*

Xin chào những bạn! Tôi là 1 trong ông họa sĩ già, quá trình thường ngày của mình là đi thật nhiều nơi, chạm chán thật không ít người để lấy xúc cảm sáng tác. Nhưng gồm lẽ, chiếc cuộc gặp gỡ đặc biệt hôm đó ở Sa page authority với một anh bạn teen trẻ tuổi làm công tác làm việc khí tượng sẽ là kỉ niệm tôi nhớ mãi trong cuộc đời của mình.

Hôm đó tôi đang trê tuyến phố đi công tác, cơ hội xe chúng tôi dừng chân nghỉ ngơi ngơi, bác lái xe đề cập cho chúng tôi về một anh tuổi teen rất lạ. Anh được call là tín đồ cô độc nhất cố kỉnh giới, khôn xiết thèm người. Lời ra mắt đó khiến cho tôi và cô kĩ sư trẻ con đi cùng cảm giác rất tò mò, không thể tinh được và có rất nhiều sự mường tưởng về con tín đồ ấy. Trong tôi khi ấy rất muốn được chạm mặt gỡ, nói chuyện với người giới trẻ đó.

Và thật may mắn, dựa vào tiện đường nhưng mà anh lái xe vẫn đưa cửa hàng chúng tôi đến gặp mặt người thanh niên quan trọng đặc biệt này. Cuộc gặp mặt gỡ thân tôi với người bạn trẻ này đã đưa tôi từ quá bất ngờ này sang ngạc nhiên khác. Các bạn có biết nguyên nhân không? Đó chỉ là 1 trong chàng trai khoảng 27 tuổi, có tác dụng nghề công tác khí tượng kiêm đồ lí địa ước trên đỉnh im Sơn cao 2600 mét. Tôi còn nghe người giới trẻ ấy nói là đã tất cả lần, bạn teen ấy đã đẩy một khúc thân cây chắn ngang đường, chỉ vì mong muốn muốn gặp gỡ gỡ và chuyện trò với một tín đồ nào đó.

Hơn nữa tôi quá bất ngờ còn bởi, khi tiến bước bậc mong thang bởi đất, người nam nhi ấy còn hái hoa. Anh đã khuyến mãi ngay bó hoa đến cỗ kĩ sư, anh còn tính từng phút đồng hồ, ước ao kể cho công ty chúng tôi về quá trình của mình trong 5 phút thôi, còn trăng tròn phút thì anh hy vọng nghe hai bác cháu tôi nói chuyện bên dưới xuôi.

Nghe anh nói về các bước của mình, nó thật sự cực kỳ vất vả, thì thầm lặng tuy nhiên rất ý nghĩa, phục vụ cho hầu hết người, mang lại kháng chiến. Quá trình đã làm cho anh bạn trẻ cảm thấy yêu thương đời hơn, vui hơn ở chiếc chốn rừng núi mịt mùng đó. Tôi ấn tượng với những khó khăn trong công việc của anh, nhưng trong khi anh kể không phải là để than vãn.

Tôi còn ấn tượng với vị trí ở gọn gàng gàng, gọn gàng của anh. Tôi yêu thích nhấp bát trà rét được pha bởi thứ nước mưa thơm như hoa của yên ổn Sơn và lúc ấy, đùng một cái tôi có cảm giác mình bối rối. Bối rối vì tôi cảm thấy rằng mình đã phát hiện một điều thiệt ra là mình đã ao ước theo luồng thông tin có sẵn từ lâu, biểu tượng giúp khơi gợi ý sáng tác trong tôi. Còn điều gì khác hạnh phúc rộng khi phát hiện ra cái đẹp đang tiềm tàng trong cuộc sống đời thường để gửi nó vào tác phẩm, rước nó đến cho người đọc. Tôi gấp rút phác thảo hoàn thành lần đầu gương mặt anh thanh niên vào cuốn sổ tay bé dại của mình. Người nam nhi ấy đáng yêu và dễ thương thật, nhưng làm cho tôi thấy nhọc quá. Với đa số điều làm cho những người ta quan tâm đến về anh. Và lẫn cả về những điều cơ mà anh suy xét trong cái vắng vẻ vời vợi nhị nghìn sáu trăm mét xung quanh biển.

Cuộc nói chuyện ngắn ngủi của công ty chúng tôi rồi cũng mang lại lúc xong xuôi trong tiếc nuối. Thời gian bên cạnh đó trôi qua khôn cùng nhanh. Tôi với cô kĩ sư vội chào thân ái anh giới trẻ để trở lại đồi. Trước khi trở lại xe, tôi luôn nhớ hứa với anh thanh niên rằng chắc chắn tôi sẽ quay lại – quay trở về để chấm dứt tác phẩm thẩm mỹ và nghệ thuật mà tôi vừa mới ấp ủ. Anh thanh niên luôn nhớ trao cho shop chúng tôi một làn trứng như là một trong những món quà bé dại để phân tách tay.