Hãy đóng vai ông hai kể lại truyện ngắn làng

      3

Đề bài: Hãy đóng vai ông Hai kể lại vụ việc từ khi ôngnghe tin làng mạc Chợ Dầu theo giặc đến khi nghe tới được tin cải chính.

Ôi mẫu làng Dầu của tôi! Vẫn mẫu phong vị ngọt ngàocủa lúa non đồng nội. Vẫn tuyến phố gạch đá xanh rơn. Bầu trời cao thẳm, rộng baola, vương chút nắng xuống mái đình cổ kính. Tôi vẫn yêu và yêu biết nhường nàocái mảnh đất này, vị trí tôi có mặt và bự lên. Lũ giặc xứng đáng khinh kia đã tànnơi đây. Buôn bản Dầu không thể như ngày tôi buộc phải rời làng mạc đi tản cư nữa. Tuy thế giờtrở lại, lòng tôi vẫn thế, vẫn vẹn nguyên không còn thay đổi. Vào tôi bao gồm cáigì nao nao siêu lạ. Một xúc cảm nhớ nhớ, xen một chút thương, pha đôi sự tựhào. Tôi như tan vỡ òa vào niềm hạnh phúc. Niềm hạnh phúc vì đích thực cái khổ cực củamột ngày hun hút kia chỉ còn là hồi ức, hồi ức không đẹp nhưng mà lại làm cho conngười ta lưu giữ mãi cấp thiết quên.


*

Đó là 1 ngày nắng. Cũng cách đây mấy năm rồi. Và tôithì cũng không hề nhớ rõ mang đến lắm.


Trưa ấy, trời nắng ghê lắm. Nắng rọi xuống khía cạnh sânsáng lóa. Nắng như mong muốn thiêu rụi cả con người. Có mấy tiếng con kê trưa đựng lên eoéo. Tiếng người quen biết ve thì ngân mãi không thôi, não lòng. Ngừng việc, tôi gồm cả mộtkhoảng thời gian mà nằm nghĩ vẩn vơ. Và rứa là tôi ghi nhớ về chiếc làng Dầu của tôi,nhớ khiếp gớm.

Tôi ngóng đứa con gái lớn từng cơ hội một. ước ao nó vềnhanh nhanh để trông công ty trông cửa, nhằm tôi còn được làm cái câu hỏi mà tôi vẫnlàm. Một dịp sau, nó về. Tôi dặn dò con vài câu rồi cách vội ra ngoài. Đườngvắng hẳn bạn qua lại. Trời lồng lộng gió tuy thế vẫn cảm thấy không được để thổi đi cáinắng rét của mùa hè. Nắng thế này thì bỏ bà bầu chúng nó. Tôi suy nghĩ rồi nói lớn. Cóngười đi ngang qua, kinh ngạc hỏi lại:

- chúng nó nào?

- Tây ấy chứ còn bọn chúng nó làm sao nữa. Ngồi địa điểm giờbằng ngồi tù.

Nói rồi tôi bước thẳng. Cũng giống như thường lệ, tôi ghévào trạm tin tức nghe ngóng tình trạng chiến sự. Biết bao là tin hay. Ruột gantôi cứ như múa cả lên. Vui quá! Nhưng dường như hạnh phúc của con tín đồ thật làbé nhỏ. Ngờ đâu loại vui vẻ ấy chỉ là 1 ngày im gió trước khi giông tố nổilên. Bước thoát khỏi phòng thông tin, tôi rẽ vào dặn vợ vài vấn đề rồi theo lốihuyện cũ mà đi. Tôi tạt qua tiệm nước ngồi. Ở đây, các tốp tín đồ tản cư dướixuôi lên ngồi đứng lố nhố. Nghe một người bầy bà nói bọn Tây nó vào xóm ChợDầu, nó khủng bố, tôi lo lắng, con quay phắt lại thêm bắp hỏi:

- Nó… Nó vào xóm Dầu hở bác? gắng ta giết được baonhiêu thằng?

- tất cả giết được thằng như thế nào đâu. Cả làng chúng nó Việtgian theo Tây còn làm thịt gì nữa!

Giọng người lũ bà the thé, đầy mùi hương căm giận. Nó nhưgáo nước giá tạt trực tiếp vào khía cạnh tôi. Tôi bàng hoàng. Trong cổ họng nghẹn ắng lại, damặt cơ rân rân, tưởng như cho không thở được. Khóe đôi mắt cứ đơ giật, các dâythần gớm như cơ liệt. Một thời gian lâu sau, tôi new rặn è è, nuốt vật gì vươngvướng nghỉ ngơi cổ, hỏi lại, giọng lạc hẳn đi:

- Liệu tất cả thật không hở bác? hay lại chỉ…

- Thì công ty chúng tôi vừa ở dưới đấy lên đây cơ mà lại…

Tôi chưa kết thúc lời thì tín đồ ta sẽ nói. Ngừng khoát. Chắcnhư đinh đóng góp cột. Tôi đờ người. Nhị tai ù ù. Không có gì nghe thấy gì cả. Giọngngười kia như lẫn vào vào gió. Tôi trả chi phí nước, lảo đảo đứng dậy. Chèm chẹpmiệng, mỉm cười nhạt một tiếng:

- Hà, nắng và nóng gớm, về nào…

Tôi nói cùng với mình cơ mà như chẳng nói với ai. Tôi tự trấnan mình. Lảng ra một chỗ rồi bước hẳn, không dám quay đầu lại nhìn. Tôi cúi gằmmặt xuống cơ mà đi, như mình vừa làm điều nào đấy tội lỗi lắm. Về đến nhà, tôi nằmvật ra giường. Thuộc hạ như nhũn hẳn ra, khôngcòn sức. Tôi thở dốc. Mấy đứa nhỏ dại len lét đưa nhau ra đầu nhà chơi sậm chơi sụivới nhau.

Nhìn bè bạn con, chẳng đọc sao nước đôi mắt tôi cứ giàn ra.Mắt mờ đi, nhạt nhòa. Mấy đứa nhở… chúng nó cũng là trẻ em làng Việt gian đấyư? bọn chúng nó cũng trở nên người ta rẻ rúng, hất hủi đấy ư? Khốn nạn, bằng ấy tuổiđầu… Tôi nuốm chặt hai tay, móng đưa vào da thịt, đau nhói. Tôi rít lên như mộtcon thú bị thương, khổ sở đến tột cùng:

- chúng bay ăn uống miếng cơm hay miếng gì vào mồm nhưng đilàm dòng giống Việt gian ban nước để nhục nhã gắng này.

Tôi bỗng kết thúc lại, ngờ ngợ. Tôi lưu giữ lại từng người.Họ toàn những người có tinh thần cả mà. Họ quyết không chịu đựng đi đặt ở lại giữlàng, định bụng một phen sống mái với lũ chúng nó. Có đời nào họ chịu nhục nhãmà đi làm cái điều kinh khủng ấy!... Nhưng mà không! không có lử thì làm thế nào cókhói? Ai người ta đi đặt điều vu oan mang đến mà có tác dụng gì? Chao ôi! cực nhục chưa? Cảlàng Việt gian! Rồi đây biết sinh sống ra sao? Ai người ta chứa? Ai bạn ta buônbán mấy?... Tôi cứ lần thần nghĩ ngợi. Hầu hết thứ rối tung lên, như tơ vò, một mớbòng bong. Gỡ thế nào thì cũng không ra được. Thôi thì giảm đi mang lại nhẹ nợ. Bụng bảodạ, tôi thế nhét đến sâu cái chuyện đó vào sâu trong cỗ não. Nhưng dường như vợtôi cũng biết chuyện kia rồi. Chiều về, bà ấy uể oải, mẫu mặt nặng như treo chì.Mãi khuya, bà ấy new dám lôi chuyện ấy ra. Vừa nói, hỏa khí vào tôi vẫn bùnglên. Cầm là lặng bặt, nhẫn nhục.

Đêm xuống lặng ắng mang lại lạ. Đêm black như mực, như chỉ trựcđợi tôi nhắm đôi mắt là đang ôm trọn trọng điểm hồn tôi. Tôi vẫn trần trọc không vấn đề gì ngủđược. Hết trở mình bên đó lại trở mình bên kia, thở dài. đột nhiên lặng hẳn đi, tôinghe tất cả tiếng léo xéo ở gian trên. Giờ mụ chủ… Mụ nói đồ vật gi vậy? Mụ nói cáigì nhưng mà lào xào thế? Trống ngực tôi đập thình thịch. Nín thở, tâm địa như sôilên, tôi lắng tai nghe ra mặt ngoài…

Từ ngày hôm ấy, tôi chỉ ru rú một góc nhà, đến mức nhàbác máy cũng không đủ can đảm sang. Tủi hổ lắm! Tôi còn mặt mũi nào cơ mà nhìn fan tanữa?... Bụng dạ tôi lúc nào cũng như lửa đốt. Cứ một chỗ đông người túm lại tôi cũngđể ý, năm bảy tiếng cười nói xa xa cũng thom thóp lo sợ, nháng nghe thấy mấytiếng Tây, Việt gian… là lại chột dạ. Lủi thủi trong nhà, nin thin thít. Thôilại chuyện ấy rồi! cụ già đã nói “Ghét của như thế nào trời chao của ấy”. Đúng nhưnhũng gì tôi lo sợ, mụ công ty đã đến, ý tứ đuổi khéo bọn chúng tôi. Bắt buộc rồi! Ai ngườita dại mà lại đi cất lũ phân phối nước cơ chứ? tất cả đang quay sống lưng lại với tôi. Thậtđáng sợ! thiệt là tuyệt đường sống! Biết rước nhau đi đâu bây giờ? Biết đâu ngườita chứa gia đình tôi? Cứ nghĩ, nghĩ với nghĩ mãi. Các ý nghĩ black tối, ghê rợncứ theo này mà len lỏi vào trung tâm chí tôi. Từng bước, từng bước một một, bọn chúng thốnglĩnh suy nghĩ của tôi… tốt là trở lại làng?...

Nước mắt tôi cứ giàn ra. Mặn chát. Về làng mạc ư? Không…Không… Về làng có nghĩa là bỏ phòng chiến, quăng quật cụ Hồ. Về làng đồng nghĩa với việcchịu quay trở lại làm quân lính cho thằng Tây. Cấp thiết được! làng mạc thì yêu. Yêu thật!Nhưng thôn theo Tây mất rồi. Buôn bản đã phản bội lại ta thì cần thù.

Tôi bế thằng út, xoa đầu nó, hỏi khẽ:

- Húc kia! Thầy hỏi nhỏ nhé, conlà con ai?

- Là bé thầy mấy lị con u.

- cụ nhà nhỏ ở đâu?

- bên ta ngơi nghỉ làng Chợ Dầu.

- nỗ lực con bao gồm thích về xóm mìnhkhông?

Thằng nhỏ bé cúi mặt, vân vê gấu áonhư xem xét cái gì đó. Nó nép nguồn vào ngục tôi, khẽ trả lời:

- Có.

Tiếng nó khẽ khàng. Như tiếnglòng của chính bản thân tôi. Sao tôi vẫn cứ yêu dòng làng ấy mang lại thế? Tôilại hỏi:

- Thế bé ủng hộ ai?

- bé ủng hộ cụ tp hcm muônnăm!

Mắt thằng bé bỏng mở to hết cỡ. Đôi mắt long lanh ấy ánhlên một thú vui bất tận. Thằng nhỏ xíu trả lời xong xuôi khoát. Nước đôi mắt tôi lại trào ra,ấm áp.

- Ừ đúng rồi, ủng hộ núm Hồ con nhỉ.

Tôi rỉ tai với thằng bé. Tôi xung khắc sâu vào lòng thằngbé mà tương tự như tự nhủ với lòng mình, tự thân oan cho chủ yếu mình. Dòng lòng bốcon tôi như thế đấy, có lúc nào dám đơn sai. Bị tiêu diệt thì chết có bao giờ dám đơnsai.

Cứ như vậy cho đến ngày hôm ấy. Tôi cảm nhận tin cảichính. Như buông bỏ được nhiệm vụ trong lòng, tôi mua quà cho bè đảng trẻ. Rồi lật đậtđi khoe với hàng xóm láng giềng. Phải! Phải! buộc phải cho mọi bạn cùng biết cáitin ấy chứ. Thủ túc tôi cứ múa không còn cả lên. Điđến đâu tôi cũng hô thiệt to:

- Tây nó đốt xã tôi rồi. Bên tôi bây giờ chỉ còn lạimột đống tro đên sì. Ông chủ tịch làng tôi vừa lên cải chính. Cải chính cái tinlàng Chợ Dầu cửa hàng chúng tôi Việt gian theo giặc ấy mà. Ra láo! lếu láo hết, chẳng gồm gìsất. Toàn không đúng sự mục đích cả!

Cái nhà cháy ấy là minh chứng cho việc làng tôi khôngtheo giặc. Tôi hô hào như để trút bỏ những nỗi buồn vừa qua. Đã thật! Ai cũngmừng, cũng vui cho tôi…

Tiếng mấy người con léo réo. Thằng út kéo tay tôi gọilớn, kéo tôi ra khỏi hồi tưởng. Tôi chú ý quanh. Mắt ngân ngấn lệ. Tôi nhấc bổngthằng nhỏ, hôn nó dòng chụt. Nó mỉm cười khúc khích, tiếng mỉm cười như chảy vào gió, nhưmang niềm hạnh phúc của tôi bao phủ lên cả làng Dầu. Tôi gói ghém hồ hết hồi ứcđó, nhét vào một trong những nơi thiệt sâu rồi vững bước, trực tiếp về phía trước, thẳng về cáilàng của tôi. Còn hồi ức kia, nó chỉ tạo nên tình yêu làng của tớ thêm nồngđượm mà lại thôi… Tôi tin rằng, tương lai vẫn còn ở phía trước. Với tôi sẽ gieo hạtở địa điểm đây để hạnh phúc nở hoa xứ sở này.