Mạch cảm xúc của bài thơ viếng lăng bác

      2

Bài thơ "Viếng lăng Bác" sáng tác năm 1976 trong lượt viếng lăng ở trong phòng thơ Viễn Phương đã ghi lại tiếng lòng kính yêu, yêu thương xót của phòng thơ với Bác.

*

Mạch xúc cảm của bài bác thơ trôi chảy theo cái thời gian, khi đứng trước lăng, vào trong lăng, khi ra bên ngoài lăng cùng khi rời khỏi lăng. Mạch cảm hứng đó được diễn tả tướng ứng với bốn khổ thơ.

Mở đầu bài bác thơ là lời của đưa nhỏ từ miền nam ra Bắc nhằm thăm lăng Bác.Con ở miền nam ra thăm lăng Bác.


Tác mang xưng "con" một cách gần gũi, thân tình, mộc mạc mà đơn giản và giản dị đúng như phiên bản chât con fan Nam Bộ. Với một chuyến hành trình dài đấy gần như mệt nhọc tuy thế khi đứng trước lăng bác hồ chí minh thì tình cảm yêu thương lại dào dạt lên trong tâm nhà thơ.

Đã thấy trong sương mặt hàng tre chén ngátÔi mặt hàng tre xanh xanh Việt Nam

"Đã thấy" gợi nên một chiếc nhìn một hành vi tưởng nghe đâu đã biết trước. Dòng hình ảnh quen thuộc với mỗi cá nhân dân Việt Nam: "hàng tre xanh xanh" đang lấp ló trong làn sương mờ ảo. Tính từ "bát ngát" như choáng ngợp cái nhìn của Viễn Phương. Ông thốt lên:

"Ôi mặt hàng tre xanh xanh Việt NamBão táp mưa sa đứng trực tiếp hàng"

Từ láy tính trường đoản cú "xanh xanh" đang gợi phải một màn mắc non của mặt hàng tre bao trùm tất cả. Bài màu rất gần gũi như dân Việt Nam, sản phẩm tre "bão táp mưa sa đứng trực tiếp hàng" hình ẩn dụ "hàng tre" chính là hình tượng cho chổ chính giữa hồn thanh cao, sức sống bền bỉ, mãnh liệt, sự kiên cường, bất khuất không gục xẻ trước đầy đủ thứ nặng nề khăn thách thức của cả dân tộc bản địa Việt Nam.

Khổ thơ thiết bị hai được khiến cho từ cặp câu với đông đảo hình hình ảnh thực, ẩn dụ, sóng đôi:

Ngày ngày mặt trời trải qua trên lăngThấy một phương diện trời vào lăng vô cùng đỏ.

"Mặt trời" sinh sống câu đầu là hình hình ảnh mặt trời thực ơ khía cạnh trời của thiên nhiên rực rỡ, vĩnh hằng, là nguồn sáng so với vạn vật. "Mặt trời" sản phẩm hai là hình hình ảnh ẩn dụ chỉ bác Hồ kính yêu. Bác bỏ là phương diện trời biện pháp mạng, soi con đường chỉ lối, dẫn dắt dân tộc vn thoát khỏi kiếp bạn lầm than, lộ diện một sau này tươi sáng.Bác như mối cung cấp sáng tỏa nắng không khi nào tắt vào lòng mọi cá nhân dân đất Việt. Bác bỏ được đối chiếu với phương diện trời là thiên thể mập ú của vũ trụ, tạo nên sự vĩ đại, nóng áp, tỏa sáng từ trái tim yêu thương nước yêu mến dân của Bác. Đó cũng chính là lòng tôn kính của nhân dân đối với Bác Hồ.

"Ngày ngày dòng người đi vào thương nhớKết tràng hoa dưng bảy mươi chín mùa xuân"

Hình hình ảnh "dòng bạn đi trong thương nhớ" là hình hình ảnh thực: đoàn tín đồ vào lăng thăm Bác trong những xúc động, bùi ngùi, nhớ tiếc thương vô hạn.

Dòng người đó được tác giả liên tưởng để "tràng hoa" cũng là một trong những hình ảnh ẩn dụ độc đáo. Cuộc đời của họ cũng tương tự bông hoa nở dưới ánh nắng mặt trời rực rõ. "Bảy mươi chín mùa xuân" là biện pháp nói hoán dụ mang ý nghĩa sâu sắc tượng trưng. Con bạn bảy mwoi chín ngày xuân ấy sẽ sống một cuộc đời như mùa xuân góp vào mùa xuân lớn của dân tộc.

Bằng điệp từ bỏ "ngày ngày" người sáng tác đã biểu đạt sự hầu hết đặn của biết bao dòng bạn với nỗi tiếc thương vô hạn cứ yên lẽ, theo lần lượt vào lăng viếng Bác.

Khi đứng trước linh cữu Người, miềm biết ơn tôn kính đã gửi sang xúc động, nghẹn ngào.

Bác đang phía bên trong giấc ngủ bình yênGiữa một vầng trăng sáng vơi hiền

Bác vẫn ngủ giấc ngủ bình yên, đủng đỉnh trong ánh nắng dịu hiền. Cả cuộc sống Bác lúc nào cũng lo nghĩ về cho giang sơn có lúc nào yên. Bác ngủ yên thân đây, khi miền nam được giải phóng, bác mới hoàn toàn có thể yên lòng, thanh thoả nghỉ ngơi. Nhị câu thơ sử dụng cách nói sút nói kiêng để biểu thị sự xúc động, dâng trào của phòng thơ Viễn Phương.

Nhưng tuy nhiên biết chưng vẫn sáng sủa mãi trong thâm tâm của dân tộc, nhà thơ vẫn phải đồng ý một cái sự thật là bác đã ra đi mãi mãi.

"Vẫn biết trời xanh là mãi mãiMà sao nghe nhói làm việc trong tim"

"Trời xanh" là hình hình ảnh ẩn dụ tượng trưng cho sự vĩnh hằng, cũng tương tự Bác vậy luôn luôn tồn trên mãi mãi trong tim người dân, bạn con yêu thương nước.

Thế nhưng tác giả vẫn nhức xót "nghe nhói ngơi nghỉ trong tim" sẽ là tấm lòng xót thương đến quặn lòng ở trong nhà thơ đứng trước linh cữu Bác.Đoạn cuối là ước nguyện ở trong nhà thơ trước khi phải rời khỏi lăng Bác.

"Mai về khu vực miền nam thương trào nước mắtMuốn làm con chim hót xung quanh lăng BácMuốn có tác dụng đóa hoa tỏa mùi hương đâu đâyMuốn có tác dụng cây tre trung hiếu chốn này"

Nghĩ đến ngày mai quay trở lại miền Nam, rời xa lăng Bắc, tạm thời biệt khu vực miền bắc nhà thơ không ngoài bùi ngùi, xúc động, nhớ tiếc thương "thương trào nước mắt".

Điệp trường đoản cú "muốn làm" biểu đạt cái mong nguyện nho nhỏ tuổi của công ty thơ: chỉ mong mỏi làm con chim để ngày ngày hót ca mang đến giấc ngủ của Bác, ước ao làm một đóa hoa để tỏa mừi hương ngát, mong mỏi làm một cây tre trung hiếu để đứng canh giấc ngủ nghìn thu của Bác.

Mạch của xúc của bài xích thwo cực kỳ ổn định, thoải mái và tự nhiên cùng nhịp điệu sâu lắng, hài hòa đã hình thành sự thành công của bài thơ.

Cảm xúc trong phòng thơ cũng là cảm xúc của bạn con khu đất Việt dành cho Bác với sự tôm kính, yêu thương thương, nhức xót khi vào thăm lăng, đứng trước linh cữu của Người.

Với chúng ta Bác sẽ luôn luôn tồn trên trong trái tim, mãi là mối cung cấp sáng sống thọ soi mặt đường chỉ lối mang đến dân tộc nước ta "bước cho tới đài vinh quàn để sánh vai với những cường quốc năm châu"