Tả đêm trăng đẹp ở quê em lop 6

      3

Ở Việt Nam, trăng như chứa hơi thở của một nền đương đại lúa nước. Đêm rằm, trăng tròn trịa, đầy đủ đầy, lan sáng vơi êm, len lách trên đầy đủ đường quê, ngõ xóm, này cũng là lúc ta gác lại phần đa ồn ã, hòa mình vào màn đêm mà ngắm mang lại trọn, đến đầy.

Tả đêm trăng đẹp - bài bác mẫu 1

*

"Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng:

Tre non đầy đủ lá đan sàng cần chăng?

Đan sáng sủa thiếp cũng xin vâng

Tre hoàn toản lá, non chăng hỡi chàng?"

chưa bao giờ từ bao giờ, chưa bao giờ ánh trăng sẽ thổi hồn cho bao nhiêu vần thơ dịu dàng, say mê như thế. Chính ánh nắng dìu dịu, hiền hòa, chỉ mở ra vào cuối hồi trước luôn khiến cho người ta tức cảnh sinh tình.

kìa nắng thu ước ao manh, kìa gió thu nhẹ, khói thu xây thành, các xúc cảm của ngày thu làm trở dậy bao rung cảm trong tim hồn. Con trẻ mong mỏi tháng tám chạy thiệt nhanh không chỉ là để hóng ngày tựu trường trong giờ trống giòn giã mà lại ai nấy số đông sửa soạn, sẵn sàng cho mình một trọng tâm hồn rất đẹp đón tối hội trăng rằm. Ở Việt Nam, trăng như chứa hơi thở của một nền thanh nhã lúa nước. Đêm rằm, trăng tròn trịa, đầy đủ đầy, lan sáng vơi êm, len lách trên gần như đường quê, ngõ xóm, đó cũng là cơ hội ta gác lại phần nhiều ồn ã, hòa mình vào màn đêm mà ngắm mang đến trọn, mang đến đầy. Vì thế mà tối đêm, bạn ta lén vén màn với thường chọn thưởng nguyệt ngắm hoa, bên tách trà ấm, một miếng bánh ngọt, vậy là đủ say cho 1 cuộc tình. Khi ông trăng lên tới đỉnh đầu là lúc ánh sáng tràn đầy nhất, và lắng đọng nhất … Chúng mang một gam màu vừa trầm, vừa ấm, pha cả chút e ấp, êm ả tượng trưng đến viên mãn, bình an, may mắn. Ánh trăng len lỏi khắp con đường thôn ngõ xóm, lẩn trốn tên từng tán cây, soi sáng góc sảnh nhà, mũm mĩm trên trời đêm, lấp lánh niềm tin yêu, hy vọng. Cứ mỗi một khi đưa mắt nhìn vầng trăng ấy, tôi lại nhớ đông đảo đứa trẻ em trong tay là chiếc đèn ông sao khoác đầy đủ sắc màu, bọn chúng chạy nhảy và hát vang “rước đèn ông sao sao năm cánh tươi màu, cán đây vô cùng dài cán cao qua đầu” vào đêm trung thu. Phong cảnh ấy khiến cho lòng fan vừa hào hứng vừa thận trọng đến lạ.

Bà tôi kể, các cụ xưa bảo rằng cuộc đời cùng vầng trăng như có quan hệ biện bệnh với nhau, một mối liên hệ mật thiết. Trăng khuyết là việc thiếu hụt, chia ly, đau khổ hay cả các nhọc nhằn. Trăng tròn là biểu trưng của việc đủ đầy, tròn trịa, sum vầy, quây quần, ấm êm. Qủa và đúng là thế.

cùng với tôi, fan ta đề nghị trăng như phải hơi thở, như nên oxy chứ không hẳn là cơm áo gạo chi phí nhưng bắt buộc là vầng trăng sáng sủa nhất, vầng trăng của trời, của đất, của những ngày thong thả mà ngắm đến trọn vẹn, cho vừa khéo đầy.

Tả đêm trăng đẹp - bài bác mẫu 2


*

“Trong tù ko rượu cũng không hoa

Cảnh đẹp đêm nay cực nhọc hững hờ

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ

Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ”

Một ô cửa nhỏ qua tuy vậy sắt, một vầng trăng thanh sáng vằng vặc, vỏn vẹn từng ấy cũng đủ để sợi dây xúc cảm rung lên to gan lớn mật mẽ.

Tuổi thơ tôi đính thêm chặt vào quê nghèo, đính chặt vào mái rơm đã bạc bẽo nhàu năm tháng chạy mưa trú nắng, vào vầng trăng sáng nơi khung trời tuổi thơ. Ánh trăng vào tôi là hồn quê rộng lớn xanh vì chưng cây lá, sông nước, mây trời, là ngào ngạt mùi hương cau mặc dù đi đâu vẫn nhớ. Ở Việt Nam, trăng như mang hương vị của một nền tân tiến lúa nước. Đêm rằm, trăng tròn trịa, đầy đủ đầy, ánh trăng trải quà như rót mật, tỏa sáng vơi êm, len lách trên hầu như đường quê, ngõ xóm, đó cũng là thời điểm ta gác lại mọi ồn ã, hòa tâm hồn vào màn đêm nhưng ngắm cho trọn, mang đến đầy. Ko chói chang mang lại đỏ lửa như khía cạnh trời, không tỏa nắng như những vày sao, tia nắng man mát, êm ả dịu dàng như cất cả gần như niềm riêng đậy kín. Tôi thấy trong ánh trăng kia phần nhiều những dung dị, hiền lành hòa như người dân quê mình lúc nào thì cũng chân chất, miệt mài.

Sống thân thị thành, quen với khói bụi, ồn ã mà tôi thèm một không gian vô định. Tôi thèm quay trở lại đề tìm lại ánh sáng ấy, quay trở lại với bình an đã soi sáng bước tôi đi vì thấp thoáng đâu đó, ánh trăng là mộc mạc, đầm ấm quê nhà.

Trăng – vầng tia nắng dịu nhân hậu chạy dài phần đa chuỗi ngày thơ dại của tuổi thơ tôi. Asnh sáng ấy trải lâu năm trong nỗi nhớ hầu như ngày ăn chưa no, lo không tới.